Mì (Quảng) Nha Trang – “Món Chi Thương (Lạ)”

mì nha trang

Mì Quảng Nha Trang Hay Là Mì Nha Trang?

“Có những món ăn không cần nổi tiếng cả nước. Chỉ cần ai đã từng ăn một lần thì cả đời vẫn nhớ…”

Nếu hỏi tôi món ăn nào tiêu biểu nhất của người Nha Trang, có lẽ nhiều người sẽ trả lời là bún cá hay bánh canh chả cá.

Đúng là ngon.

Nhưng Quy Nhơn cũng có.

Tuy Hòa cũng có.

Mỗi nơi lại có một hương vị riêng.

Riêng tôi, nếu được chọn một món chỉ cần nhìn thấy là nhớ ngay đến Nha Trang, tôi sẽ chọn Mì Nha Trang.

Không phải Mì Quảng của người Quảng.

Mà là Mì Nha Trang.

Sao cứ phải gọi là Mì Quảng?

Từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn thắc mắc.

Người Huế có Bún bò Huế.

Người Sài Gòn có Cơm tấm Sài Gòn.

Người Quảng có Mì Quảng.

Vậy tại sao người Nha Trang lại không thể tự hào gọi món mì của mình là Mì Nha Trang?

Bởi nếu ai từng ăn cả hai sẽ biết…

Hai món gần như chẳng giống nhau.

Sợi mì khác.

Nước lèo khác.

Nhân món ăn , cái mà bây giờ gọi topi cũng khác.

Cách ăn khác.

Ngay cả cái hồn của món ăn cũng khác.

Có lẽ vì cái tên “Mì Quảng” đã quen miệng từ bao năm nên người ta cứ gọi vậy.

Nhưng trong lòng tôi, đó vẫn là Mì Nha Trang.

“Món chi?” – “Món chi thương (lạ)…”

Tôi vẫn còn nhớ một kỷ niệm đến giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.

Tô Mì Nha Trang hấp dẫn lạ thường

Khoảng đầu những năm 1980, có người bạn từ Quảng Nam vào thăm.

Tối hôm ấy cũng đã tám, chín giờ.

Nhà hết thức ăn.

Tôi chở bạn lên đường Nguyễn Trãi, gần ngã ba Nguyễn Trãi – Huỳnh Thúc Kháng.

Ở đó có một quán mì nhỏ do một bác lớn tuổi bán.

Quán chỉ đơn sơ vài bộ bàn ghế.

Khách vẫn đông.

Tô mì vừa được bưng ra, bạn tôi nhìn một lúc rồi hỏi:

Món chi?

Tôi cười:

Mì Quảng!

Bạn tôi há hốc miệng.

Nhìn tô mì.

Rồi nhìn tôi.

Rồi lại nhìn tô mì.

Có lẽ trong đầu bạn đang nghĩ:

“Đây mà là Mì Quảng à?”

Thấy bạn im lặng, tôi hỏi tiếp:

Ngon không?

Bạn cười rồi đáp bằng giọng Quảng:

Món… chi thương (lạ)!

Đến sau này tôi mới nghĩ, có lẽ bạn định nói:

Bánh phồng tôm thay cho bánh tráng nướng

“Món chi thấy lạ quá!”

Nhưng vì lịch sự nên chỉ cười mà nói gọn thành:

“Món chi thương lạ.”

Câu nói ấy theo tôi suốt mấy chục năm.

Tô mì ngon nhất trong ký ức

Nếu hỏi quán mì nào ngon nhất Nha Trang ngày ấy.

Không phải quán lớn.

Không phải nhà hàng.

Mà chính là quầy mì trong khu bán thức ăn của chợ Đầm.

Quán chỉ bán buổi sáng.

Khách chen kín.

Người đi chợ.

Người đi làm.

Người từ xa đạp xe lên.

Ai cũng muốn ăn một tô mì trước khi bắt đầu một ngày mới.

Điều làm tôi nhớ nhất chính là nồi nước lèo.

Nước không trong.

Cũng không vàng.

Mà đục trắng như màu sữa đậu nành.

Thơm ngậy.

Đậm đà.

Mùi hương lan khắp cả khu chợ.

Tô mì đầy đặn với:

  • Chả cá chiên.
  • Chả cá hấp.
  • Tôm biển.
  • Thịt đùi heo luộc.
  • Nửa quả trứng gà.

Đặc biệt, thay vì bánh tráng nướng như Mì Quảng ở Quảng Nam, mì chợ đầm lại ăn kèm bánh phồng tôm.

Chính chi tiết nhỏ ấy đã tạo nên bản sắc rất riêng.

Sáu cây số chỉ để ăn một tô mì

Tôi có một người anh họ.

Mỗi tuần đều đạp xe gần sáu cây số từ Cửa Bé lên chợ Đầm.

Không phải để mua đồ.

Không phải đi chơi.

Chỉ để ăn đúng một tô mì.

Ăn xong.

Lại đạp xe về.

Ngày ấy sáu cây số không phải là gần.

Nhưng với người mê món mì ấy, quãng đường đó chẳng đáng là bao.

Điều đó đủ để nói lên sức hấp dẫn của món ăn này.

Mì cô Tý và những hương vị còn sót lại

Ngày nay, muốn tìm lại hương vị xưa, nhiều người nhắc đến mì cô Tý bán đêm ở chợ Xóm Mới.

Quán vẫn đông.

Vẫn ngon.

Vẫn giữ được nhiều nét của Mì Nha Trang.

Nhưng nếu hỏi tôi…

Thì hương vị của tô mì trong chợ Đầm năm nào vẫn là điều không gì thay thế được.

Có lẽ không phải vì nó ngon hơn.

Mà vì trong đó còn có tuổi thơ.

Có tiếng người mua bán.

Có tiếng xe đạp lách cách ngoài chợ.

Có mùi nước lèo nghi ngút bốc lên mỗi sáng.

Có những ngày tháng mà chỉ cần một tô mì nóng cũng đủ thấy cuộc sống thật vui.

Một niềm tự hào của người Nha Trang

Nhiều món ăn đã vượt khỏi địa phương để nổi tiếng khắp nơi.

Nhưng tôi vẫn mong một ngày nào đó, người ta sẽ gọi đúng tên món ăn này:

Mì Nha Trang.

Bởi đó không chỉ là một tô mì.

Đó là một phần ký ức.

Một phần văn hóa ẩm thực của thành phố biển.

Và với riêng tôi…

Đó là món ăn mà đi đâu cũng nhớ.

Ăn ở đâu cũng không thấy giống.

Để rồi mỗi lần trở về Nha Trang, điều đầu tiên tôi muốn tìm không phải là nhà hàng sang trọng.

Mà là một tô Mì Nha Trang nóng hổi, thơm mùi nước lèo trắng đục, với miếng chả cá, con tôm biển và chiếc bánh phồng tôm giòn tan.

Bởi có những món ăn không chỉ làm no bụng.

Mà còn nuôi lớn cả một miền ký ức.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Trang web này sử dụng cookie để mang đến cho bạn trải nghiệm duyệt web tốt hơn. Bằng cách duyệt trang web này, bạn đồng ý với việc chúng tôi sử dụng cookie.
Thêm thông tin