Hàn Dép Nhựa- Nghề Không phải Ai Cũng Có Thể Làm Được
Nếu ai hỏi tôi nghề gì từng hiện diện nhiều nhất trên những góc phố Nha Trang ngày trước, có lẽ tôi sẽ nhớ ngay đến nghề hàn dép nhựa.
Ngày ấy, quanh khu vực chợ Đầm hay trên những con đường đông người qua lại, không khó để bắt gặp một góc nhỏ chỉ chừng một mét vuông
Một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng.
Mặt bàn nứt nẻ vì nắng mưa.
Một chiếc ghế thấp.
Một cái bếp than đỏ lửa suốt cả ngày.
Vài thanh sắt đủ hình dạng dùng để hàn.
Và vài đôi dép nhựa cũ đang chờ được vá lại.
Đó là cả một “xưởng sửa chữa” của một đời người.
Hay đơn giản hơn nữa một giỏ lát lĩnh kỉnh đồ nghề
Một bếp than có quai xách bằng dây thép để đi hàn lưu động.
Không bảng hiệu.
Không người phụ việc.
Chỉ có đôi bàn tay khéo léo và sự nhẫn nại của người thợ,


Một Nghề Hàn Dép Nhựa Nuôi Sống Bao Gia Đình
Ngày ấy, dép nhựa là vật dụng quen thuộc của hầu hết mọi nhà.
Đứt quai.
Mòn gót.
Nứt đế.
Người ta không bỏ.
Mang ra góc phố nhờ bác thợ hàn lại.
Chỉ vài phút sau, đôi dép lại tiếp tục đồng hành cùng chủ nhân thêm nhiều tháng nữa.
Mỗi lần sửa chỉ vài đồng bạc.
Không giàu được.
Nhưng cũng đủ mua một ký gạo.
Một bó rau.
Ít cá ở chợ chiều.
Và từng ngày từng ngày, biết bao gia đình đã vượt qua những năm tháng khó khăn.
Có những người con được nuôi lớn bằng chính những đồng tiền ít ỏi kiếm được từ chiếc bếp than và cây hàn sắt ấy.
Có người học hết phổ thông.
Có người vào đại học.
Có người trở thành kỹ sư, bác sĩ, giáo viên…
Ít ai còn nhớ rằng phía sau thành công ấy là người cha hay người mẹ đã lặng lẽ ngồi nơi góc phố, hàn từng chiếc quai dép từ sáng đến chiều tối.
Tiếng Xèo Xèo Và Mùi Nhựa Nóng
Đến bây giờ, điều tôi còn nhớ nhất không phải là hình ảnh đôi dép.
Mà là âm thanh.
Mỗi lần đầu hàn chạm vào quai dép, tiếng xèo… xèo… rất nhỏ vang lên giữa phố.
Khói nhựa bốc lên thoang thoảng.
Người thợ nhẹ nhàng ép hai mép nhựa lại với nhau, chờ nguội rồi dùng dao gọt cho phẳng.
Nhìn thật đơn giản.
Nhưng để mối hàn chắc, đẹp và không bị gãy lại thì không phải ai cũng làm được.
Đó là tay nghề được tích lũy qua nhiều năm.
Một Thời Biết Quý Từng Đôi Dép
Thời ấy, người ta quý từng món đồ.
Một đôi dép đứt quai không vội bỏ đi.
Một cái nồi thủng mang đi vá.
Một chiếc quạt hỏng đem sửa.
Một cây bút hết mực lại bơm thêm.
Không phải vì người ta không thích đồ mới.
Mà vì cuộc sống còn nhiều thiếu thốn.
Sửa được thì sửa.
Dùng được thì dùng tiếp.
Chính sự chắt chiu ấy đã nuôi lớn biết bao thế hệ người Việt.
Góc Phố Bây Giờ Đã Không Còn Những Người của Năm Tháng Cũ
Hôm nay đi quanh chợ Đầm hay nhiều con phố cũ của Nha Trang, rất khó tìm lại hình ảnh người thợ hàn dép nhựa năm nào.
Dép nhựa giờ rẻ hơn.
Đứt quai thì mua đôi mới.
Chiếc bàn gỗ nhỏ.
Cái bếp than.
Cây hàn bằng sắt.
Tiếng xèo xèo của nhựa nóng…
Tất cả đã lặng lẽ đi vào ký ức.
Có thể lớp trẻ hôm nay chưa từng nhìn thấy nghề ấy.
Nhưng với những người đã đi qua những năm tháng khó khăn, đó không chỉ là một nghề.
Đó là biểu tượng của sự cần cù, của lòng tự trọng và ý chí vươn lên bằng chính đôi bàn tay lao động.
Có những nghề không tạo nên sự giàu có.
Nhưng lại nuôi lớn cả một thế hệ.
Và nghề hàn dép nhựa nơi góc phố chính là một nghề như thế.
📖 Đọc tiếp cùng Thành Châu
- Bánh mì chan nước – Gắn liền một thời thơ ấu
- Đề Pô Nha Trang – Một Góc Thương Nhớ Và Tô Bún Bò Bình Dị Gắn Liền Ký Ức
- Xôi Cá Nha Trang – Một Miền Thương Nhớ Và Bình Dị Của Thành Phố Biển
- Bơm mực bút Bic – Một nghề nhỏ của những năm bao cấp (sắp xuất bản)
💚 Cảm ơn anh/chị đã đồng hành cùng Thành Châu.
Có những ký ức không chỉ nằm trong những công trình lớn hay những trang sử. Đôi khi, chúng bắt đầu từ một góc phố, một chiếc bàn gỗ cũ, một cái bếp than và một người lao động lặng lẽ mưu sinh. Nếu bài viết này gợi lại trong anh/chị một kỷ niệm đẹp, hãy tiếp tục cùng Thành Châu lưu giữ những câu chuyện của một Nha Trang thân thương.

