Đề Pô Nha Trang – Một Góc Thương Nhớ Và Tô Bún Bò Bình Dị Gắn Liền Ký Ức

Đề Pô Nha Trang

Đề Pô Nha Trang – Một Góc Thương Nhớ

Có những địa danh chỉ cần nhắc tên thôi là bao nhiêu ký ức lại ùa về.

Với người Nha Trang từ những thập niên 40 đến 90 của thế kỷ trước, Đề Pô là một nơi như thế.

Ngày ấy, Đề Pô không chỉ là nơi sửa chữa đầu máy xe lửa trên tuyến đường sắt Bắc – Nam do người Pháp xây dựng từ năm 1936.

Đề Pô còn là tiếng còi tàu vang lên mỗi sáng.

Là mùi dầu mỡ từ những đầu máy vừa vào xưởng.

Là những dãy nhà công nhân đường sắt nằm san sát nhau.

Là những người thợ mặc bộ đồ kaki xanh đã sẫm màu vì dầu nhớt, cặm cụi bên những bánh xe sắt khổng lồ.

Và cũng là nơi lũ trẻ chúng tôi thường đứng nép bên hàng rào, háo hức nhìn đoàn tàu Bắc – Nam chậm rãi lăn bánh, đếm từng toa tàu rồi vẫy tay theo cho đến khi tiếng còi khuất hẳn sau những hàng cây.

Giữa không gian ấy, có một quán bún mà gần như người Nha Trang nào cũng từng nghe qua.

Đó là Bún bò Đề Pô.


Bún Bò Huế

Một Tô Bún Không Cầu Kỳ Nhưng Khó Quên

Ngày ấy, quán chẳng cần bảng hiệu lớn.

Cũng chẳng ai quảng cáo.

Đến giờ ăn, khách cứ tự tìm đến.

Tô bún mang ra còn nghi ngút khói.

Nước dùng trong nhưng đậm đà.

Sợi bún trắng mềm.

Vài lát thịt bò.

Ít hành lá, rau thơm và chút sa tế đỏ au.

Chỉ vậy thôi mà ngon.

Cái ngon mộc mạc của những năm tháng mà một tô bún nóng đã đủ làm ấm lòng người lao động sau buổi làm việc, hay làm no bụng lũ học trò chúng tôi sau giờ tan học.

Có người thích.

Cũng có người chê.

Nhưng với tôi, đó là một hương vị rất riêng mà đến bây giờ vẫn chưa quên được.

Một Lời Đồn Theo Suốt Nhiều Năm

Hồi ấy, ở các chợ Nha Trang vẫn còn bán thịt vích.

Ngày nay nghe có vẻ khó tin, nhưng thời đó thịt vích khá rẻ, giá chỉ ngang những loại cá biển thông thường.

Thịt có màu đỏ sẫm, thớ thịt nổi rõ nên nhìn khá giống thịt bò.

Con VÍch biển

Nhiều người chê có mùi tanh nên cũng ít người mua.

Rồi không biết từ bao giờ, trong dân gian bắt đầu truyền tai nhau rằng bún bò Đề Pô nấu bằng thịt vích.

Đó là lời đồn mà rất nhiều người Nha Trang từng nghe.

Thực hư ra sao, đến nay tôi cũng không biết.

Nhưng những lời truyền miệng ấy đã khiến quán một thời lao đao.

Nghĩ lại mới thấy, có khi vì tô bún quá ngon, giá lại quá bình dân nên người ta mới sinh nghi rồi truyền nhau đủ điều.

Hơn hai mươi năm sau, loài vích được đưa vào Sách Đỏ và trở thành động vật cần được bảo vệ nghiêm ngặt.

Mỗi lần nhớ lại câu chuyện năm xưa, tôi chỉ thấy thời gian đã thay đổi thật nhiều.

Hương Vị Còn Ở Lại

Ngày nay, nghe nói vẫn còn bún bò Đề Pô cô Bích.

Tôi cũng không biết có phải là người tiếp nối quán bún năm xưa hay không.

Có thể hương vị đã khác.

Có thể người nấu cũng khác.

Nhưng với những người đã từng lớn lên bên khu Đề Pô, điều còn ở lại không chỉ là một tô bún.

Mà là tiếng còi tàu mỗi sớm.

Là mùi dầu mỡ còn vương trong gió.

Là những người thợ đường sắt lặng lẽ đi về sau ca làm.

Là những buổi chiều đứng nhìn đoàn tàu khuất dần về phía Bắc.

Và đâu đó, trong ký ức vẫn còn một tô bún bò nóng hổi, bình dân mà ngon khó tả.

Đề Pô Xưa
Đề Pô Xưa

Đề Pô Bây Giờ Đã Khác

Đề Pô hôm nay nhộn nhịp hơn xưa.

Dẫu rằng:

Những đầu máy hơi nước chỉ còn trong ký ức.

Nhiều người thợ năm nào cũng đã nghỉ hưu hoặc đi xa.

Lũ trẻ từng đứng đếm toa tàu giờ tóc đã bạc.

Ngày nay, thành phố phát triển những khu đất trống trong Đề Pô được xây dựng mới, đầy ắp những người mới đến.

Nhưng chỉ cần ai đó nhắc hai tiếng Đề Pô, nhiều người Nha Trang sẽ nhớ ngay đến một góc phố, một tiếng còi tàu và một tô bún bò đã từng làm ấm lòng biết bao thế hệ.

Có những món ăn ngon vì nguyên liệu.

Có những món ăn ngon vì cách nấu.

Riêng với bún bò Đề Pô, điều làm nên hương vị đặc biệt có lẽ chính là ký ức.

Một ký ức mà thời gian càng trôi qua, lại càng thấy thương.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Trang web này sử dụng cookie để mang đến cho bạn trải nghiệm duyệt web tốt hơn. Bằng cách duyệt trang web này, bạn đồng ý với việc chúng tôi sử dụng cookie.
Thêm thông tin